Văn hóa

Qua mùa nước cạn

Qua mùa nước cạn

Nắng sồng sộc phả lên mặt người. Nóng bỏng rát lên từng thớ da. Đất nung lên chân, xuyên qua gót nứt nẻ, đi một bước đã thấy bưng bức.

Video

Tin Tài Trợ

Xứ nước lên

Xứ nước lên

Phải rời bỏ cái chốn này khi nước lên. Hồi đó, cứ nghĩ tới những cuộc đi là Khê buồn muốn khóc.

Điệu hò Cố Giang

Điệu hò Cố Giang

Bấc trở ngọn đột ngột. Bảnh mắt sáng đã thấy gió se se lùa khắp đồng bưng. Lúa ngậm sữa, thơm phơn phớt cánh mũi. Bông oằn, trĩu cong lé đé mặt ruộng.

Xuân mới

Xuân mới

Lời tòa soạn - Trước thềm Tết Nguyên đán Bính Ngọ, Nhân dân cuối tuần xin gửi tới bạn đọc chùm thơ Xuân của các tác giả Hồng Thanh Quang, Trương Xuân Thiên, Nie A Dũng, Vi Thùy Linh, Trang Thanh, Vũ Hùng, Bảo Trân.

Giữa những mùa hoa

Giữa những mùa hoa

Xuyến đang trốn một trận bão của đời mình mà đến nơi thanh vắng này. Cô không chấp nhận hôn ước mà bố mẹ cô sắp đặt và vô cùng kỳ vọng. Cô không yêu Doãn cũng như sự giàu có đến kiêu ngạo của gia đình anh ta.

Hội biển

Hội biển

Tôi về quê theo tiếng gọi của cha và biển. Biển trầm quá, chỉ những con sóng bền bỉ ì oạp như ngàn năm vẫn thế.

Đi buôn

Đi buôn

Phụ nữ sợ xấu xí, trẻ em sợ ngu dốt, người già sợ bệnh tật và cái chết, đàn ông sợ thất bại. Kiếm tiền từ bốn nỗi sợ này luôn dễ nhất”.

Tìm kiếm bài viết

Nhập để tìm kiếm bài viết